Công Vụ Các Sứ Đồ: Chương 19
Mục lục
Bản Dịch Việt Ngữ
1. Thời gian trôi qua, trong khi A-pô-lô đang ở Cô-rinh-tô, Phao-lô đã đi qua những vùng ở phía trên để đến Ê-phê-sô. Và rồi ông đã gặp một số môn đồ, 2. ông đã hỏi họ: “Anh em đã tin, nhưng anh em đã nhận lãnh Đức Thánh Linh chưa?” Họ trả lời ông: “Chúng tôi chưa từng nghe nói có Đức Thánh Linh nào cả.” 3. Sau đó ông hỏi: “Như vậy anh em đã nhận báp-têm nào?” Họ đáp: “Báp-têm của Giăng.” 4. Sau đó Phao-lô nói: “Giăng đã làm báp-têm về sự ăn năn, rồi ông truyền cho dân chúng phải tin Đấng sẽ đến sau ông, nghĩa là tin Đức Chúa Jesus.” 5. Nghe như vậy, sau đó họ đã nhận báp-têm nhân danh Chúa, là Đức Chúa Jesus. 6. Và rồi khi Phao-lô đặt tay trên họ, Đức Thánh Linh đã giáng trên họ. Sau đó, họ đã nói nhiều ngôn ngữ và lời tiên tri. 7. Tất cả có khoảng mười hai người.
8. Sau đó ông vào hội đường, giảng dạy một cách dạn dĩ, lý giải và thuyết phục về vương quốc của Đức Chúa Trời trong ba tháng. 9. Tuy nhiên, khi có một số người ngoan cố, không tin, nói xấu về đạo trước đông người, ông đã rời khỏi họ; tách các môn đồ riêng ra, hằng ngày thảo luận trong trường học của Ti-ra-nu. 10. Và rồi việc nầy đã tiếp tục trong hai năm, đến nỗi tất cả những người cư ngụ tại A-sia, cả người Do Thái lẫn người Hy Lạp, đều nghe về đạo của Chúa.
11. Sau đó Đức Chúa Trời đã dùng tay của Phao-lô làm những phép lạ phi thường, 12. đến nỗi người ta lấy khăn và áo choàng đã chạm trên da của ông, đặt trên những người bệnh thì bệnh tật lìa khỏi họ và tà linh đã xuất ra.
13. Khi đó có những kẻ đuổi quỷ là người Do Thái, đi từ nơi nầy đến nơi khác nhân danh Chúa, là Đức Chúa Jesus, để đuổi tà linh khỏi những người bị ám. Họ nói: “Ta nhân danh Chúa là Đức Chúa Jesus, là Đấng mà Phao-lô rao giảng, truyền lệnh cho các ngươi.” 14. Những người làm việc nầy là bảy con trai của Thượng tế Sê-va, người Do Thái. 15. Tuy nhiên quỷ đã nói với họ: “Ta biết Đức Chúa Jesus và cũng biết rõ Phao-lô, nhưng các ngươi là ai?” 16. Và rồi người bị quỷ ám đã xông vào họ, áp đảo họ, đánh bại họ, đến nỗi họ phải trần truồng và đầy thương tích bỏ chạy ra khỏi nhà. 17. Tất cả những người sống tại Ê-phê-sô, cả người Do Thái lẫn người Hy Lạp, biết việc này thì nỗi kinh hoàng giáng trên họ. Danh Chúa, là Đức Chúa Jesus, càng được tôn kính.
18. Nhiều người đã tin, đã đến xưng tội, công khai những việc họ đã làm. 19. Có một số người trước kia hành nghề phù thủy đem những sách của họ đốt trước mọi người. Người ta tính trị giá những sách đó lên đến năm mươi ngàn miếng bạc. 20. Như vậy, với quyền năng của Chúa, đạo cứ tiếp tục tăng trưởng và vững mạnh.
21. Sau khi những việc nầy đã xong, Phao-lô dự định trong lòng sẽ đi qua Ma-xê-đô-nia và A-chai rồi đến Giê-ru-sa-lem. Ông nói: “Sau khi đi đến đó, tôi cũng phải đến thăm Rô-ma nữa.” 22. Sau đó ông sai hai phụ tá của mình là Ti-mô-thê và Ê-rát đi trước qua Ma-xê-đô-nia; còn ông thì ở lại A-sia thêm một thời gian nữa.
23. Lúc nầy, có một cuộc xáo trộn không nhỏ đã xảy ra liên quan đến đạo. 24. Bởi vì có một người thợ bạc, tên là Đê-mê-triu, làm các miễu thờ Ác-tê-mít bằng bạc, công việc này đã đem lại dịch vụ không nhỏ cho những thợ thủ công. 25. Ông đã tập hợp những người làm các công việc đó lại, rồi nói: “Thưa các ông! Các ông biết rằng sự thịnh vượng của chúng ta là từ dịch vụ này. 26. Như các ông đã thấy và nghe, không phải chỉ tại Ê-phê-sô, nhưng gần như cả A-sia, tên Phao-lô nầy đã thuyết phục và làm cho nhiều người xoay chuyển. Hắn nói rằng những vật gì do tay người làm ra thì không phải là các thần. 27. Điều này không chỉ đem đến nguy hại là việc kinh doanh của chúng ta bị gièm chê, nhưng đền thờ của đại nữ thần Ác-tê-mít cũng bị xem thường; và rồi nữ thần được cả A-sia và thế giới tôn kính sẽ bị hạ bệ khỏi vinh quang của mình.”
28. Nghe như vậy, họ đầy dẫy sự cuồng nộ, đã gào lên rằng: “Ác-tê-mít của Ê-phê-sô thật vĩ đại!” 29. Cả thành đều rối loạn; họ hiệp nhau xông vào nhà hát, kéo theo Gai-út, A-ri-tạc, là những bạn đồng hành người Ma-xê-đô-nia của Phao-lô. 30. Mặc dầu Phao-lô muốn vào bên trong với dân chúng, nhưng các môn đồ không cho ông. 31. Sau đó, vài viên chức tại A-sia, là những người bạn của ông, cũng sai người đến khuyên ông đừng mạo hiểm vào trong nhà hát.
32. Cuộc hội họp thật hỗn loạn: Người hô thế này, kẻ gào thế khác. Phần đông không biết vì lý do gì mà họ tụ họp. 33. Lúc đó, từ trong đám đông, những người Do Thái đã đẩy A-léc-xan-đơ ra, để giải thích. A-léc-xan-đơ lấy tay ra hiệu để bào chữa với dân chúng. 34. Tuy nhiên khi họ nhận ra ông là một người Do Thái, tất cả đã đồng thanh hô lớn trong suốt hai giờ: “Ác-tê-mít của Ê-phê-sô thật vĩ đại!”
35. Sau đó viên thư ký của thành phố đã bảo đám đông yên lặng, rồi nói: “Thưa các ông là những người Ê-phê-sô! Ai lại không biết thành phố Ê-phê-sô là người canh giữ đền thờ của đại nữ thần Ác-tê-mít, đã từ trời giáng xuống? 36. Những điều này không thể chối cãi được, cho nên đồng bào hãy bình tĩnh, đừng vội vã làm điều gì. 37. Bởi vì những người mà quý vị đã giải đến đây không trộm cắp của đền thờ, và cũng không phạm thượng đến nữ thần của chúng ta. 38. Do đó, nếu Đê-mê-triu và những thợ thủ công cùng với ông có muốn kiện cáo ai về việc gì, thì đã có các tòa án và các tổng trấn giải quyết, hãy để họ kiện cáo nhau. 39. Tuy nhiên, ngoài việc nầy, nếu đồng bào yêu cầu việc gì khác, điều đó sẽ được giải quyết tại một cuộc hội họp hợp pháp. 40. Bởi vì chúng ta đang có nguy cơ bị truy tố về vụ nổi loạn hôm nay, và chúng ta không thể cung cấp một lý do nào để giải thích cho sự tụ họp náo loạn nầy.”
41. Nói xong những điều này, ông đã giải tán đám đông.
Bản Dịch Đại Chúng
Thời gian trôi qua, trong khi A-pô-lô đang ở Cô-rinh-tô, Phao-lô đã đi qua những vùng ở phía trên để đến Ê-phê-sô. Và rồi ông đã gặp một số môn đồ, ông đã hỏi họ: “Anh em đã tin, nhưng anh em đã nhận lãnh Đức Thánh Linh chưa?” Họ trả lời ông: “Chúng tôi chưa từng nghe nói có Đức Thánh Linh nào cả.” Sau đó ông hỏi: “Như vậy anh em đã nhận báp-têm nào?” Họ đáp: “Báp-têm của Giăng.” Sau đó Phao-lô nói: “Giăng đã làm báp-têm về sự ăn năn, rồi ông truyền cho dân chúng phải tin Đấng sẽ đến sau ông, nghĩa là tin Đức Chúa Jesus.” Nghe như vậy, sau đó họ đã nhận báp-têm nhân danh Chúa, là Đức Chúa Jesus. Và rồi khi Phao-lô đặt tay trên họ, Đức Thánh Linh đã giáng trên họ. Sau đó, họ đã nói nhiều ngôn ngữ và lời tiên tri. Tất cả có khoảng mười hai người.
Sau đó ông vào hội đường, giảng dạy một cách dạn dĩ, lý giải và thuyết phục về vương quốc của Đức Chúa Trời trong ba tháng. Tuy nhiên, khi có một số người ngoan cố, không tin, nói xấu về đạo trước đông người, ông đã rời khỏi họ; tách các môn đồ riêng ra, hằng ngày thảo luận trong trường học của Ti-ra-nu. Và rồi việc nầy đã tiếp tục trong hai năm, đến nỗi tất cả những người cư ngụ tại A-sia, cả người Do Thái lẫn người Hy Lạp, đều nghe về đạo của Chúa.
Sau đó Đức Chúa Trời đã dùng tay của Phao-lô làm những phép lạ phi thường, đến nỗi người ta lấy khăn và áo choàng đã chạm trên da của ông, đặt trên những người bệnh thì bệnh tật lìa khỏi họ và tà linh đã xuất ra.
Khi đó có những kẻ đuổi quỷ là người Do Thái, đi từ nơi nầy đến nơi khác nhân danh Chúa, là Đức Chúa Jesus, để đuổi tà linh khỏi những người bị ám. Họ nói: “Ta nhân danh Chúa là Đức Chúa Jesus, là Đấng mà Phao-lô rao giảng, truyền lệnh cho các ngươi.” Những người làm việc nầy là bảy con trai của Thượng tế Sê-va, người Do Thái. Tuy nhiên quỷ đã nói với họ: “Ta biết Đức Chúa Jesus và cũng biết rõ Phao-lô, nhưng các ngươi là ai?” Và rồi người bị quỷ ám đã xông vào họ, áp đảo họ, đánh bại họ, đến nỗi họ phải trần truồng và đầy thương tích bỏ chạy ra khỏi nhà. Tất cả những người sống tại Ê-phê-sô, cả người Do Thái lẫn người Hy Lạp, biết việc này thì nỗi kinh hoàng giáng trên họ. Danh Chúa, là Đức Chúa Jesus, càng được tôn kính.
Nhiều người đã tin, đã đến xưng tội, công khai những việc họ đã làm. Có một số người trước kia hành nghề phù thủy đem những sách của họ đốt trước mọi người. Người ta tính trị giá những sách đó lên đến năm mươi ngàn miếng bạc. Như vậy, với quyền năng của Chúa, đạo cứ tiếp tục tăng trưởng và vững mạnh.
Sau khi những việc nầy đã xong, Phao-lô dự định trong lòng sẽ đi qua Ma-xê-đô-nia và A-chai rồi đến Giê-ru-sa-lem. Ông nói: “Sau khi đi đến đó, tôi cũng phải đến thăm Rô-ma nữa.” Sau đó ông sai hai phụ tá của mình là Ti-mô-thê và Ê-rát đi trước qua Ma-xê-đô-nia; còn ông thì ở lại A-sia thêm một thời gian nữa.
Lúc nầy, có một cuộc xáo trộn không nhỏ đã xảy ra liên quan đến đạo. Bởi vì có một người thợ bạc, tên là Đê-mê-triu, làm các miễu thờ Ác-tê-mít bằng bạc, công việc này đã đem lại dịch vụ không nhỏ cho những thợ thủ công. Ông đã tập hợp những người làm các công việc đó lại, rồi nói: “Thưa các ông! Các ông biết rằng sự thịnh vượng của chúng ta là từ dịch vụ này. Như các ông đã thấy và nghe, không phải chỉ tại Ê-phê-sô, nhưng gần như cả A-sia, tên Phao-lô nầy đã thuyết phục và làm cho nhiều người xoay chuyển. Hắn nói rằng những vật gì do tay người làm ra thì không phải là các thần. Điều này không chỉ đem đến nguy hại là việc kinh doanh của chúng ta bị gièm chê, nhưng đền thờ của đại nữ thần Ác-tê-mít cũng bị xem thường; và rồi nữ thần được cả A-sia và thế giới tôn kính sẽ bị hạ bệ khỏi vinh quang của mình.”
Nghe như vậy, họ đầy dẫy sự cuồng nộ, đã gào lên rằng: “Ác-tê-mít của Ê-phê-sô thật vĩ đại!” Cả thành đều rối loạn; họ hiệp nhau xông vào nhà hát, kéo theo Gai-út, A-ri-tạc, là những bạn đồng hành người Ma-xê-đô-nia của Phao-lô. Mặc dầu Phao-lô muốn vào bên trong với dân chúng, nhưng các môn đồ không cho ông. Sau đó, vài viên chức tại A-sia, là những người bạn của ông, cũng sai người đến khuyên ông đừng mạo hiểm vào trong nhà hát.
Cuộc hội họp thật hỗn loạn: Người hô thế này, kẻ gào thế khác. Phần đông không biết vì lý do gì mà họ tụ họp. Lúc đó, từ trong đám đông, những người Do Thái đã đẩy A-léc-xan-đơ ra, để giải thích. A-léc-xan-đơ lấy tay ra hiệu để bào chữa với dân chúng. Tuy nhiên khi họ nhận ra ông là một người Do Thái, tất cả đã đồng thanh hô lớn trong suốt hai giờ: “Ác-tê-mít của Ê-phê-sô thật vĩ đại!”
Sau đó viên thư ký của thành phố đã bảo đám đông yên lặng, rồi nói: “Thưa các ông là những người Ê-phê-sô! Ai lại không biết thành phố Ê-phê-sô là người canh giữ đền thờ của đại nữ thần Ác-tê-mít, đã từ trời giáng xuống? Những điều này không thể chối cãi được, cho nên đồng bào hãy bình tĩnh, đừng vội vã làm điều gì. Bởi vì những người mà quý vị đã giải đến đây không trộm cắp của đền thờ, và cũng không phạm thượng đến nữ thần của chúng ta. Do đó, nếu Đê-mê-triu và những thợ thủ công cùng với ông có muốn kiện cáo ai về việc gì, thì đã có các tòa án và các tổng trấn giải quyết, hãy để họ kiện cáo nhau. Tuy nhiên, ngoài việc nầy, nếu đồng bào yêu cầu việc gì khác, điều đó sẽ được giải quyết tại một cuộc hội họp hợp pháp. Bởi vì chúng ta đang có nguy cơ bị truy tố về vụ nổi loạn hôm nay, và chúng ta không thể cung cấp một lý do nào để giải thích cho sự tụ họp náo loạn nầy.”
Nói xong những điều này, ông đã giải tán đám đông.
Bản Dịch Ngữ Căn
1. Thời gian trôi qua, trong khi A-pô-lô đang ở Cô-rinh-tô, Phao-lô đã đi qua những vùng ở phía trên để đến Ê-phê-sô; và rồi ông đã gặp một số môn đồ, 2. ông đã hỏi họ: “Anh em đã tin, nhưng anh em đã nhận lãnh Đức Thánh Linh chưa?” Họ trả lời ông: “Chúng tôi chưa từng nghe nói có Đức Thánh Linh nào cả.” 3. Sau đó ông hỏi: “Như vậy anh em đã nhận báp-têm nào?” Họ đáp: “Báp-têm của Giăng.” 4. Sau đó Phao-lô nói: “Giăng đã làm báp-têm về sự ăn năn, rồi ông truyền cho dân chúng phải tin Đấng sẽ đến sau ông, nghĩa là tin Đức Chúa Jesus.” 5. Nghe như vậy, sau đó họ đã nhận báp-têm nhân danh Chúa, là Đức Chúa Jesus. 6. Và rồi khi Phao-lô đặt tay trên họ, Đức Thánh Linh đã giáng trên họ. Sau đó họ đã nói nhiều ngôn ngữ và lời tiên tri. 7. Tất cả có khoảng mười hai người.
8. Sau đó ông vào hội đường, giảng dạy một cách dạn dĩ, lý giải và thuyết phục về vương quốc của Đức Chúa Trời trong ba tháng. 9. Tuy nhiên, khi có một số người ngoan cố, không tin, nói xấu về đạo trước một số đông người, ông đã rời khỏi họ; tách các môn đồ riêng ra, hằng ngày thảo luận trong trường học của Ti-ra-nu. 10. Và rồi việc nầy đã tiếp tục trong hai năm, đến nỗi tất cả những người cư ngụ tại A-sia, cả người Do Thái lẫn người Hy Lạp, đều nghe về đạo của Chúa.
11. Sau đó Đức Chúa Trời đã dùng tay của Phao-lô làm những phép lạ phi thường, 12. đến nỗi người ta lấy khăn và áo choàng đã chạm trên da của ông, đặt trên những người bệnh, thì bệnh tật lìa khỏi họ, và tà linh đã xuất ra.
13. Khi đó có những kẻ đuổi quỷ là người Do Thái, đi từ nơi nầy đến nơi khác, nhân danh Chúa, là Đức Chúa Jesus, để đuổi tà linh khỏi những người bị ám; họ nói: “Ta nhân danh Chúa là Đức Chúa Jesus, là Đấng mà Phao-lô rao giảng, truyền lệnh cho các ngươi.” 14. Những người làm việc nầy là bảy con trai của Thượng tế Sê-va, người Do Thái. 15. Tuy nhiên quỷ đã nói với họ: “Ta biết Đức Chúa Jesus và cũng biết rõ Phao-lô, nhưng các ngươi là ai?” 16. Và rồi người bị quỷ ám đã xông vào họ, áp đảo họ, đánh bại họ, đến nỗi họ phải trần truồng và đầy thương tích bỏ chạy ra khỏi nhà. 17. Tất cả những người sống tại Ê-phê-sô, cả người Do Thái lẫn người Hy Lạp, biết việc này thì nỗi kinh hoàng giáng trên họ. Danh Chúa, là Đức Chúa Jesus, càng được tôn kính.
18. Nhiều người đã tin, đã đến xưng tội, công khai những việc họ đã làm. 19. Có một số người trước kia hành nghề phù thủy đem những sách của họ đốt trước mọi người. Người ta tính trị giá những sách đó lên đến năm mươi ngàn miếng bạc. 20. Như vậy, với quyền năng của Chúa, đạo cứ tiếp tục tăng trưởng và vững mạnh.
21. Sau khi những việc nầy hoàn tất, Phao-lô dự định trong lòng sẽ đi qua Ma-xê-đô-nia và A-chai rồi đến Giê-ru-sa-lem. Ông nói: “Sau khi đi đến đó, tôi cũng phải đến thăm Rô-ma nữa.” 22. Sau đó ông sai hai phụ tá của mình là Ti-mô-thê và Ê-rát đi trước qua Ma-xê-đô-nia; còn ông thì ở lại A-sia thêm một thời gian nữa.
23. Lúc nầy, có một cuộc xáo trộn không nhỏ đã xảy ra liên quan đến đạo. 24. Bởi vì có một người thợ bạc, tên là Đê-mê-triu, làm các miễu thờ Ác-tê-mít bằng bạc, công việc này đã đem lại dịch vụ không nhỏ cho những thợ thủ công. 25. Ông đã tập hợp những người làm các công việc đó lại, rồi nói: “Thưa các ông! Các ông biết rằng sự thịnh vượng của chúng ta là từ dịch vụ này. 26. Như các ông đã thấy và nghe, không phải chỉ tại Ê-phê-sô, nhưng gần như cả A-sia, tên Phao-lô nầy đã thuyết phục và làm cho nhiều người xoay chuyển. Hắn nói rằng những vật gì do tay người làm ra thì không phải là các thần. 27. Điều này không chỉ đem đến nguy hại là việc kinh doanh của chúng ta bị gièm chê, nhưng đền thờ của đại nữ thần Ác-tê-mít cũng bị xem thường; và rồi nữ thần được cả A-sia và thế giới tôn kính sẽ bị hạ bệ khỏi vinh quang của mình.”
28. Nghe như vậy, họ đầy dẫy sự cuồng nộ, đã gào lên rằng: “Ác-tê-mít của Ê-phê-sô thật vĩ đại!” 29. Cả thành đều rối loạn; họ hiệp nhau xông vào nhà hát, kéo theo Gai-út, A-ri-tạc, là những bạn đồng hành người Ma-xê-đô-nia của Phao-lô. 30. Mặc dầu Phao-lô muốn vào bên trong với dân chúng, nhưng các môn đồ không cho ông. 31. Sau đó, vài viên chức tại A-sia, là những người bạn của ông, cũng sai người đến khuyên ông đừng mạo hiểm vào trong nhà hát.
32. Cuộc hội họp thật hỗn loạn: Người hô thế này, kẻ gào thế khác. Phần đông không biết vì lý do gì mà họ tụ họp. 33. Lúc đó, từ trong đám đông, những người Do Thái đã đẩy A-léc-xan-đơ ra, để giải thích. A-léc-xan-đơ lấy tay ra hiệu để bào chữa với dân chúng. 34. Tuy nhiên khi họ nhận ra ông là một người Do Thái, tất cả đã đồng thanh hô lớn trong suốt hai giờ: “Ác-tê-mít của Ê-phê-sô thật vĩ đại!”
35. Sau đó viên thư ký của thành phố đã bảo đám đông yên lặng, rồi nói: “Thưa các ông là những người Ê-phê-sô! Ai lại không biết thành phố Ê-phê-sô là người canh giữ đền thờ của đại nữ thần Ác-tê-mít, đã từ trời giáng xuống? 36. Những điều này không thể chối cãi được, cho nên đồng bào hãy bình tĩnh, đừng vội vã làm điều gì. 37. Bởi vì những người mà quý vị đã giải đến đây không trộm cắp của đền thờ, và cũng không phạm thượng đến nữ thần của chúng ta. 38. Do đó, nếu Đê-mê-triu và những thợ thủ công cùng với ông có muốn kiện cáo ai về việc gì, thì đã có các tòa án và các tổng trấn giải quyết, hãy để họ kiện cáo nhau. 39. Tuy nhiên, ngoài việc nầy, nếu đồng bào yêu cầu việc gì khác, điều đó sẽ được giải quyết tại một cuộc hội họp hợp pháp. 40. Bởi vì chúng ta đang có nguy cơ bị truy tố về vụ nổi loạn hôm nay, và chúng ta không thể cung cấp một lý do nào để giải thích cho sự tụ họp náo loạn nầy.”
41. Nói xong những điều này, ông đã giải tán đám đông.
Bản Dịch 1925
1. Trong khi A-bô-lô ở thành Cô-rinh-tô, Phao-lô đã đi khắp những miền trên, rồi xuống thành Ê-phê-sô, gặp một vài người môn đồ ở đó. 2. Người hỏi rằng: Từ khi anh em tin, có lãnh được Đức Thánh Linh chăng! Trả lời rằng: Chúng tôi cũng chưa nghe có Đức Thánh Linh nào. Người lại hỏi: Vậy thì anh em đã chịu phép báp-tem nào? 3. Trả lời rằng: Phép báp-tem của Giăng. 4. Phao-lô bèn nói rằng: Giăng đã làm phép báp-tem về sự ăn năn tội, mà truyền dân phải tin Đấng sẽ đến sau mình, nghĩa là tin Đức Chúa Jêsus. 5. Chúng nghe bấy nhiêu lời, bèn chịu phép báp-tem nhân danh Đức Chúa Jêsus. 6. Sau khi Phao-lô đã đặt tay lên, thì có Đức Thánh Linh giáng trên chúng, cho nói tiếng ngoại quốc và lời tiên tri. 7. Cọng hết thảy độ mười hai người.
8. Phao-lô vào nhà hội, và trong ba tháng giảng luận một cách dạn dĩ ở đó; giải bày những điều về nước Đức Chúa Trời mà khuyên dỗ các kẻ nghe mình. 9. Song vì có mấy người cứng lòng, từ chối không tin, gièm chê đạo Chúa trước mặt dân chúng, thì người phân rẽ họ mà nhóm các môn đồ riêng ra, và dạy dỗ hằng ngày trong trường học Ti-ra-nu. 10. Việc đó cứ luôn hai năm, đến nỗi mọi người ở trong cõi A-si, hoặc người Giu-đa hay là người Gờ-réc, đều nghe đạo Chúa.
11. Đức Chúa Trời lại dùng tay Phao-lô làm các phép lạ khác thường, 12. đến nỗi người ta lấy khăn và áo đã bận vào mình người mà để trên các kẻ đau yếu; thì họ được lành bịnh, và được cứu khỏi quỉ dữ. 13. Bấy giờ có mấy thầy trừ quỉ là người Giu-đa đi từ nơi này sang chỗ kia, mạo kêu danh Đức Chúa Jêsus trên những kẻ bị quỉ dữ ám, rằng: Ta nhân Đức Chúa Jêsus nầy, là Đấng mà Phao-lô giảng, để truyền khiến chúng bay. 14. Các kẻ làm việc đó là bảy con trai của Sê-va, tức là một người trong bọn thầy tế lễ cả Giu-đa. 15. Song quỉ dữ đáp lại rằng: Ta biết Đức Chúa Jêsus, và rõ Phao-lô là ai; nhưng các ngươi là kẻ nào? 16. Người bị quỉ dữ ám bèn sấn vào chúng, thắng được hai người trong bọn và hành hạ dữ lắm, đến nỗi phải trần truồng và bị thương, trốn ra khỏi nhà. 17. Phàm người Giu-đa và người Gờ-réc nào ở tại thành Ê-phê-sô đều biết việc đó, thì sợ hãi, và danh Đức Chúa Jêsus được tôn trọng. 18. Phần nhiều kẻ đã tin, đến xưng tội và tỏ ra việc mình đã làm. 19. Có lắm người trước theo nghề phù pháp đem sách vỡ mình đốt trước mặt thiên hạ; người ta tính giá sách đó, cọng là năm muôn đồng bạc. 20. Ấy vậy, nhờ quyền phép của Chúa, đạo bèn đồn ra, càng ngày càng được thắng, 21. các việc đó rồi, Phao-lô toan đi ngang qua xứ Ma-xê-đoan và xứ A-chai, đặng đến thành Giê-ru-sa-lem. Người nói rằng: Khi ta đã thăm thành đó rồi, cũng phải thăm thành Rô-ma nữa. 22. Người bèn sai hai người giúp đỡ mình là Ti-mô-thê và Ê-rát sang xứ Ma-xê-đoan, song chính người còn ở lại trong cõi A-si ít lâu nữa.
23. Lúc đó, có sự loạn lớn sanh ra vì cớ đạo Tin Lành. 24. Một người thợ bạc kia, tên là Đê-mê-triu, vốn dùng bạc làm khám nữ thần Đi-anh, sinh nhiều lợi cho thợ làm công, 25. bèn nhóm những thợ đó và những kẻ đồng nghiệp lại, mà nói rằng: Hỡi bạn ta, các ngươi biết sự thạnh lợi chúng ta sanh bởi nghề này: 26. các ngươi lại thấy và nghe nói, không những tại thành Ê-phê-sô thôi, gần suốt hết cõi A-si nữa, rằng tên Phao-lô này đã khuyên dỗ và trở lòng nhiều người, mà nói rằng các thần bởi tay người ta làm ra chẳng phải là Chúa. 27. Chúng ta chẳng những sợ nghề nghiệp mình phải bị gièm chê, lại cũng e rằng đền thờ của đại nữ thần Đi-anh bị khinh dể nữa, và nữ thần ta bị tiêu diệt về sự vinh hiển mà cõi A-si và cả thế giới đều tôn kính chăng.
28. Chúng nghe bấy nhiêu lời, bèn nỗi giận lắm, cất tiếng kêu rằng: Lớn thay là nữ thần Đi-anh của người Ê-phê-sô! 29. Cả thành thảy đều rối loạn; chúng đồng lòng đến rạp hát, kéo theo mình Gai-út, A-ri-tạt, là người Ma-xê-đoan, bạn đồng đi với Phao-lô. 30. Phao-lô muốn chính mình ra mặt trước dân chúng, nhưng môn đồ chẳng cho. 31. Cũng có mấy quan lớn ở xứ A-si, là bạn hữu người sai đến xin người chớ đi tới rạp hát. 32. Người thì reo lên thể nầy, kẻ thì la lên thể khác; vì trong hội om sòm, phần nhiều người cũng không biết vì cớ nào mình nhóm lại. 33. Chúng bèn kéo A-léc-xan-đơ từ trong đám đông ra, và người Giu-đa xô người ra đứng trước; người bèn lấy tay ra dấu, muốn nói cùng dân chúng để binh vực bọn mình. 34. Nhưng vừa khi đoàn dân nhận người là người Giu-đa, thì kêu rập lên ước trong hai giờ, rằng: Lớn thay là nữ thần Đi-anh của người Ê-phê-sô. 35. Bấy giờ, có người thơ ký thành phố dẹp yên đoàn dân, nói rằng: Hỡi người Ê-phê-sô, há có ai chẳng biết thành Ê-phê-sô là kẻ canh giữ đền thờ nữ thần lớn Đi-anh và tượng thần ấy đã từ trên trời giáng xuống sao? 36. Bởi điều đó thật chối cãi chẳng nỗi, nên các ngươi khá ở yên, đừng làm sự gì vội vả. 37. Vì những tên mà các ngươi đã kéo đến đây, chẳng phải mắc tội hoặc phạm đến của thánh, hay làm lộng ngôn với nữ thần chúng ta đâu. 38. Vậy, nếu Đê-mê-triu và các thợ làm công ở với người có cần kiện cáo ai, thì đã có ngày xử đoán và quan trấn thủ; mặc họ kiện cáo nhau. 39. Ví bằng các ngươi có nài việc khác nữa, thì khác quyết định việc đó trong hội đồng theo phép. 40. Vì e cho chúng ta bị hạch về sự dấy loạn xảy ra ngày hôm nay, không thể tìm lẽ nào để binh vực sự nhóm họp này. 41. Người nói bấy nhiêu lời, bèn cho chúng về.
Bản Dịch 2011
Phao-lô tại Ê-phê-sô
1 Trong khi A-pô-lô ở tại Cô-rinh-tô, Phao-lô đi qua vùng cao nguyên và đến Ê-phê-sô; tại đó ông gặp một số môn đồ. 2 Ông hỏi họ, “Từ khi anh chị em tin, anh chị em đã nhận lãnh Ðức Thánh Linh chưa?”
Họ trả lời ông, “Chúng tôi chưa hề nghe ai nói có Ðức Thánh Linh bao giờ.”
3 Ông lại hỏi họ, “Vậy anh em đã chịu phép báp-têm nào?”
Họ trả lời, “Phép báp-têm của Giăng.”
4 Phao-lô nói, “Giăng làm báp-têm để người nhận phép báp-têm bày tỏ lòng ăn năn. Ông đã nói với dân rằng họ phải tin Ðấng đến sau ông, Ðấng đó chính là Ðức Chúa Jesus.”
5 Khi nghe như thế họ xin được nhận phép báp-têm trong danh Ðức Chúa Jesus. 6 Khi Phao-lô đặt tay trên họ, Ðức Thánh Linh ngự xuống trên họ, họ nói tiếng lạ và nói tiên tri. 7 Có tất cả chừng mười hai người.
8 Phao-lô vào hội đường và liên tiếp trong ba tháng, dạn dĩ giảng dạy, biện luận, và thuyết phục những người nghe về vương quốc Ðức Chúa Trời. 9 Nhưng khi ở hội đường có một số người cứng lòng, không tin, mà còn nói xấu Ðạo trước mặt đám đông, ông rời khỏi họ, đem các môn đồ riêng ra, và hằng ngày thảo luận với nhau trong trường học của Ty-ran-nu. 10 Việc ấy cứ tiếp diễn luôn hai năm, đến nỗi mọi người trong toàn vùng A-si-a, cả người Do-thái lẫn người Hy-lạp, đều được nghe Ðạo Chúa.
Các Thầy Trừ Quỷ Bị Nhục
11 Ðức Chúa Trời đã dùng tay Phao-lô thực hiện những phép lạ phi thường, 12 đến nỗi người ta lấy những khăn tay và những khăn choàng đã chạm vào da thịt ông đem đặt trên những người bịnh thì những bịnh tật tan biến và các tà linh xuất ra.
13 Bấy giờ có mấy thầy trừ quỷ người Do-thái đi đây đó cũng thử dùng danh Ðức Chúa Jesus để đuổi các tà linh ra khỏi những người bị chúng ám. Họ nói, “Ta nhân danh Ðức Chúa Jesus mà Phao-lô giảng ra lịnh cho các ngươi.” 14 Ðó là việc làm của bảy con trai Sê-va, một vị trưởng tế người Do-thái.
15 Nhưng tà linh trả lời và nói với họ, “Ðức Chúa Jesus thì ta biết, và Phao-lô thì ta biết, nhưng các ngươi là ai?” 16 Rồi người bị tà linh nhập xông vào họ, đè cả bọn xuống, đánh đấm tơi bời, khiến họ phải bỏ nhà ấy vọt chạy thoát thân, thân thể trần truồng và mình đầy thương tích.
17 Khi việc ấy được mọi người Do-thái và Hy-lạp ở Ê-phê-sô biết, mọi người đều khiếp sợ, và danh của Ðức Chúa Jesus được tôn cao.
18 Lúc ấy cũng có nhiều tín hữu đến, thú nhận, và nói ra những việc mê tín họ làm. 19 Một số người trước kia làm nghề thầy pháp đã đem các sách vở đến đốt trước mặt mọi người. Người ta tổng cộng giá tiền các sách vở bị đốt lên đến năm mươi ngàn đồng bạc. 20 Vậy Ðạo Chúa cứ tăng trưởng cách đầy quyền năng và mạnh mẽ.
Các Dự Tính Truyền Giáo của Phao-lô
21 Sau khi các việc đó xảy ra Phao-lô được Ðức Thánh Linh thúc giục đi qua các miền Ma-xê-đô-ni-a và A-chai, rồi trở về Giê-ru-sa-lem; ông nói, “Sau khi tôi về đó, tôi cũng phải đi Rô-ma nữa.” 22 Vậy ông phái hai người phụ tá là Ti-mô-thê và Ê-ra-tu đi qua Ma-xê-đô-ni-a trước; còn ông, ông ở lại trong vùng A-si-a thêm một thời gian nữa.
Ðê-mê-triu Gây Loạn tại Ê-phê-sô
23 Lúc ấy có cuộc rối loạn không nhỏ xảy ra liên quan đến Ðạo. 24 Số là có một người thợ bạc kia tên là Ðê-mê-triu; ông làm nghề đúc khám thờ bằng bạc cho Thần Ạc-tê-mít, nhờ đó các thợ thủ công đã có một nguồn lợi tức không nhỏ. 25 Ông tập họp các thợ thủ công và các đồng nghiệp của ông lại và nói, “Thưa các bạn, các bạn hẳn đã biết rằng nhờ nghề này chúng ta được giàu có. 26 Nhưng các bạn đã thấy và đã nghe đó: không những ở Ê-phê-sô, nhưng trong khắp vùng A-si-a, tên Phao-lô này đã thuyết phục và thay đổi quan niệm của rất đông người, bảo rằng những thần tượng do bàn tay người ta làm ra không phải là thần. 27 Ðiều đó không những gây nguy hiểm cho nghề nghiệp chúng ta bị chê bai, mà còn làm cho đền thờ của nữ thần vĩ đại Ạc-tê-mít bị coi chẳng ra gì, và nữ thần của chúng ta, được tôn thờ khắp cõi A-si-a và cả thế giới, sẽ bị diệt mất vẻ huy hoàng.”
28 Khi nghe như thế họ đùng đùng nổi giận và hô to rằng, “Vĩ đại thay là thần Ạc-tê-mít của người Ê-phê-sô!” 29 Cả thành đầy hỗn loạn; dân chúng ùn ùn kéo nhau đến hý trường, lôi theo Gai-út và A-ri-tạc là các bạn đồng hành của Phao-lô đến từ Ma-xê-đô-ni-a. 30 Phao-lô muốn ra gặp đám đông, nhưng các môn đồ không cho ông ra. 31 Ngay cả những viên chức lãnh đạo trong vùng A-si-a là các bạn của Phao-lô cũng nhắn tin và khuyên ông không nên mạo hiểm mà vào hý trường. 32 Trong khi đó tại hý trường, người la lên thể này, kẻ hô lên thể khác. Cả đám đông đều rối loạn và hầu hết không biết tại sao họ tập họp về đó. 33 Một vài người trong đám đông giục A-léc-xan-đơ, người mà dân Do-thái địa phương đẩy ra, để phát biểu. A-léc-xan-đơ ra dấu cho họ im lặng và toan nói mấy lời biện bạch trước đám đông. 34 Nhưng khi họ nhận ra ông là người Do-thái mọi người đồng thanh gào to gần hai tiếng đồng hồ rằng, “Vĩ đại thay là thần Ạc-tê-mít của người Ê-phê-sô!”
35 Cuối cùng viên thư ký thành phố đã bước ra trấn an đám đông và nói rằng:
“Kính thưa quý vị, những công dân của Thành Ê-phê-sô. Có ai trong nhân gian mà không biết rằng Thành Ê-phê-sô đã được chọn làm người bảo hộ cho đền thờ của đại nữ thần Ạc-tê-mít, và hình tượng của nữ thần đã từ trời rơi xuống chăng? 36 Những việc ấy không thể nào chối cãi được. Vậy xin quý vị hãy bình tĩnh và đừng làm gì nông nổi. 37 Quý vị đã giải những người này đến đây, nhưng họ không trộm cắp của đền thờ và cũng không nói phạm đến thần của chúng ta. 38 Vậy nếu Ðê-mê-triu và các thợ thủ công của ông muốn kiện cáo ai điều gì thì đã có các tòa án đang mở cửa; nơi đó có các quan chấp chính xét xử; hãy để họ đưa nhau ra tòa mà kiện cáo. 39 Nếu quý vị không còn vấn đề gì khác, xin hãy để việc ấy cho Hội Ðồng Pháp Luật giải quyết. 40 Vì thật vậy chúng ta có nguy cơ bị cáo buộc về tội nổi loạn đã xảy ra hôm nay, bởi chúng ta sẽ không có lý do chính đáng nào để giải thích sự rối loạn này cả.” 41 Sau khi ông đã nói như vậy, ông giải tán đám đông.
Tài Liệu
- Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
- Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
- Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
- Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành
- Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành