Công Vụ Các Sứ Đồ: Chương 13

Từ Thư Viện Tin Lành
(đổi hướng từ KTB44C013)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Lúc nầy tại Hội Thánh An-ti-ốt có các tiên tri và các giáo sư là Ba-na-ba, Si-mê-ôn gọi là Ni-giê, Lu-si-út người Sy-ren, Ma-na-hem là người cùng được trưởng dưỡng với vua Hê-rốt, và Sau-lơ. 2. Đang khi họ thờ phượng Chúa và kiêng ăn, thì Đức Thánh Linh phán: “Hãy biệt riêng Ba-na-ba và Sau-lơ cho Ta để thực hiện công tác mà Ta đã kêu gọi họ.” 3. Sau đó họ đã kiêng ăn và cầu nguyện, và đặt tay trên hai người, rồi sai đi.

4. Vì được Đức Thánh Linh sai đi, cho nên họ đã xuống Sê-lơ-xi, rồi từ đó đáp tàu đến Chíp-rơ. 5. Đến Sa-la-min, họ công bố đạo của Đức Chúa Trời trong các hội đường của người Do Thái - cũng có Giăng là người phụ giúp họ.

6. Khi đó họ đã đi xuyên qua cả đảo, đến tận Pa-phô; tại đây họ gặp một thuật sĩ, là một tiên tri giả người Do Thái, có tên là Ba-giê-xu; 7. người nầy đang ở với Tổng đốc Sê-giút Phao-lút, ông là một người khôn ngoan. Tổng đốc đã mời Ba-na-ba và Sau-lơ đến, bởi vì ông muốn nghe đạo của Đức Chúa Trời. 8. Tuy nhiên thuật sĩ Ê-ly-ma - đó là ý nghĩa tên của hắn - đã chống họ, và tìm mọi cách làm cho tổng đốc lạc hướng để đừng tin.

9. Sau đó, Sau-lơ, cũng gọi là Phao-lô, được đầy dẫy Đức Thánh Linh, nhìn thẳng vào hắn, 10. rồi nói: “Ngươi là kẻ đầy dẫy gian dối và xảo trá, ngươi là con của ma quỷ, là kẻ thù của mọi điều công chính. Ngươi có chấm dứt việc bẻ cong đường lối ngay thẳng của Chúa hay không? 11. Ngay bây giờ, hãy nhìn xem tay của Chúa sẽ giáng trên ngươi: Ngươi sẽ bị mù, không thấy mặt trời trong một thời gian.” Ngay lập tức, sự mù lòa, tăm tối đã giáng trên Ê-ly-ma; hắn tìm người nắm tay để dẫn đi.

12. Sau khi chứng kiến việc đã xảy ra, viên tổng đốc đã tin, vì ông kinh ngạc về sự giáo huấn của Chúa.

13. Sau đó Phao-lô và những người cùng đi đã từ Pa-phô đáp tàu đến Pẹt-giê, thuộc Pam-phi-ly. Tuy nhiên Giăng đã lìa khỏi họ, trở về Giê-ru-sa-lem.

14. Lúc nầy, họ đã từ Pẹt-giê đi đến An-ti-ốt thuộc Pi-si-đi. Đến ngày sa-bát, họ vào trong hội đường, rồi ngồi xuống. 15. Sau khi đã đọc luật pháp và các tiên tri, những lãnh đạo của hội đường đã cử người nói với họ: “Thưa anh em! Nếu anh em có lời nào khích lệ dân chúng, xin hãy nói.”

16. Phao-lô đứng dậy, lấy tay ra hiệu, rồi nói: “Thưa quý vị - là những người Y-sơ-ra-ên - tức là những người kính sợ Đức Chúa Trời! Xin hãy lắng nghe: 17. Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên nầy đã chọn tổ phụ của chúng ta, đã làm cho dân chúng gia tăng trong lúc kiều ngụ tại Ai Cập; và Ngài đã nâng cánh tay lên để dẫn họ ra khỏi nơi đó. 18. Và rồi trong khoảng bốn mươi năm, Ngài đã chịu đựng họ trong hoang mạc. 19. Ngài đã tiêu diệt bảy dân tộc tại Ca-na-an, rồi ban cho họ quyền thừa kế đất của những dân đó, 20. trong khoảng bốn trăm năm mươi năm. Sau những điều nầy, Ngài ban cho họ các thẩm phán mãi cho đến đời của Tiên tri Sa-mu-ên.

21. Sau đó họ cầu xin một vua, Đức Chúa Trời đã ban Sau-lơ, con trai của Kích, thuộc bộ tộc Bên-gia-min, cho họ bốn mươi năm. 22. Rồi Ngài cất bỏ ông, Ngài đã nâng Đa-vít lên để làm vua của họ; ông cũng chính là người mà Ngài đã xác nhận rằng: ‘Ta tìm thấy Đa-vít, con trai của Gie-sê, một người vừa lòng Ta, là người sẽ thi hành mọi ý muốn của Ta.’ 23. Từ dòng dõi của người nầy, theo lời hứa, Đức Chúa Trời đã ban một Đấng Giải Cứu cho Y-sơ-ra-ên, tức là Đức Chúa Jesus. 24. Trước khi Ngài xuất hiện, Giăng đã công bố báp-têm về sự ăn năn cho toàn dân Y-sơ-ra-ên. 25. Sau đó, khi Giăng sắp hoàn tất công tác của mình, ông nói: ‘Quý vị tưởng tôi là ai? Tôi không phải là Đấng đó, nhưng kìa, Ngài đến sau tôi, Ngài là Đấng mà tôi không xứng đáng cởi dép cho Ngài.’

26. Thưa quý vị, thưa các anh em, là con cháu trong gia đình của Áp-ra-ham, cùng với những người ở giữa anh em là những người kính sợ Đức Chúa Trời: Sứ điệp cứu rỗi nầy đã được gửi đến cho chúng ta. 27. Bởi vì những người đang sống tại Giê-ru-sa-lem và các lãnh đạo của họ đã không nhận biết Ngài, cũng không hiểu những lời của các tiên tri đã được đọc vào mỗi ngày sa-bát, họ đã kết án Ngài, và đã làm cho những lời tiên tri ấy được ứng nghiệm. 28. Mặc dù họ không tìm thấy một lý do nào để kết án tử hình, họ vẫn yêu cầu Phi-lát giết Ngài. 29. Khi họ đã làm ứng nghiệm tất cả những điều đã được chép về Ngài rồi, thì người ta đem Ngài xuống khỏi cây gỗ, rồi đặt Ngài trong mộ.

30. Tuy nhiên Đức Chúa Trời đã làm cho Ngài sống lại từ cõi chết. 31. Trong nhiều ngày, Ngài đã hiện ra cho những người đã theo Ngài từ Ga-li-lê đến Giê-ru-sa-lem; họ là những nhân chứng của Ngài cho dân chúng. 32. Còn chúng tôi thì rao truyền cho anh em Phúc Âm về lời hứa đã được thiết lập với các tổ phụ của chúng ta, 33. mà Đức Chúa Trời đã làm ứng nghiệm lời hứa đó cho con cháu của họ, tức là cho chúng ta, bằng cách Ngài đã khiến Đức Chúa Jesus sống lại, như đã được chép trong Thi Thiên thứ hai: ‘Con là Con của Ta! Ngày nay Ta đã sinh Con.’ 34. Ngài đã khiến Đức Chúa Jesus sống lại từ cõi chết, mà không trở về với sự hư nát, giống như lời của Ngài đã phán: ‘Ta sẽ ban cho các con một Đấng Thánh từ Đa-vít, chắc chắn là như vậy.’ 35. Vì vậy, trong một chỗ khác Ngài cũng nói: ‘Chúa không để cho Đấng Thánh, của Ngài thấy sự hư nát.’ 36. Thật vậy, Đa-vít sau khi phục vụ cho mục đích của Đức Chúa Trời trong thế hệ của mình, đã an giấc, đã được gia nhập với các tổ phụ của mình, và đã thấy sự hư nát; 37. tuy nhiên Đấng mà Đức Chúa Trời đã khiến sống lại thì không thấy sự hư nát.

38. Do đó thưa các anh em! Anh em hãy nhận biết rằng nhờ Đấng nầy mà sự tha tội được công bố cho anh em; 39. nhờ Ngài, tất cả những người tin đều được xưng là công chính về mọi điều mà luật pháp Môi-se không thể xưng công chính được. 40. Cho nên hãy lưu ý, đừng để mắc phải điều các tiên tri đã nói: 41. ‘Nầy những kẻ ngạo mạn! Cứ kinh ngạc và rồi hư mất! Bởi vì trong thời của các ngươi, Ta sẽ làm một việc, cho dù có ai thuật lại, các ngươi cũng không tin!’”

42. Sau đó, khi hai vị ra đi, người ta thỉnh cầu họ tiếp tục nói những lời nầy cho dân chúng vào ngày sa-bát sắp đến. 43. Khi buổi nhóm tại hội đường đã tan, nhiều người Do Thái và những người ngoại quốc theo Do Thái giáo đã đi theo Phao-lô và Ba-na-ba. Hai ông đã nói chuyện và khích lệ họ cứ đứng vững trong ân điển của Đức Chúa Trời.

44. Ngày sa-bát sau đó, gần như cả thành phố đã họp lại để nghe lời của Chúa. 45. Tuy nhiên những người Do Thái, khi thấy đám đông, thì đầy ganh tị, họ bắt đầu đả kích những điều Phao-lô nói và rồi phỉ báng. 46. Phao-lô và Ba-na-ba cũng mạnh dạn nói với họ: “Đạo của Đức Chúa Trời trước hết cần được truyền cho quý vị; nhưng kể từ khi quý vị khước từ, và tự xét mình không xứng đáng nhận sự sống đời đời, hãy nhìn xem, chúng tôi quay sang với những người ngoại quốc. 47. Bởi vì Chúa có truyền cho chúng tôi: ‘Ta đã lập các ngươi làm ánh sáng cho những người ngoại quốc, để đem sự cứu rỗi đến tận cùng trái đất.’ ”

48. Khi những người ngoại quốc nghe lời nầy, họ vui mừng, tôn vinh đạo của Chúa; rất nhiều người được định cho sự sống đời đời, đã tin. 49. Sau đó, đạo của Chúa đã được loan truyền cho cả vùng đó.

50. Nhưng những người Do Thái đã kích động những phụ nữ sùng đạo thuộc giới thượng lưu và những người lãnh đạo trong thành phố, xúi giục họ bách hại Phao-lô và Ba-na-ba, rồi đuổi ra khỏi khu vực của họ. 51. Hai ông đã phủi bụi nơi chân của mình để phản đối họ, rồi đi đến I-cô-ni.

52. Các môn đồ được tràn đầy niềm vui và Đức Thánh Linh.

Bản Dịch Đại Chúng

Lúc nầy tại Hội Thánh An-ti-ốt có các tiên tri và các giáo sư là Ba-na-ba, Si-mê-ôn gọi là Ni-giê, Lu-si-út người Sy-ren, Ma-na-hem là người cùng được trưởng dưỡng với vua Hê-rốt, và Sau-lơ. Đang khi họ thờ phượng Chúa và kiêng ăn, thì Đức Thánh Linh phán: “Hãy biệt riêng Ba-na-ba và Sau-lơ cho Ta để thực hiện công tác mà Ta đã kêu gọi họ.” Sau đó họ đã kiêng ăn và cầu nguyện, đặt tay trên hai người, rồi sai đi.

Do được Đức Thánh Linh sai đi, cho nên họ đã xuống Sê-lơ-xi, rồi từ đó đáp tàu đến Chíp-rơ. Đến Sa-la-min, họ công bố đạo của Đức Chúa Trời trong các hội đường của người Do Thái - cũng có Giăng là người phụ giúp họ.

Lúc đó, họ đã đi xuyên qua cả đảo, đến tận Pa-phô; tại đây họ gặp một thuật sĩ, là một tiên tri giả người Do Thái, có tên là Ba-giê-xu; người nầy đang ở với Tổng đốc Sê-giút Phao-lút, ông là một người khôn ngoan. Tổng đốc đã mời Ba-na-ba và Sau-lơ đến, bởi vì ông muốn nghe đạo của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên thuật sĩ Ê-ly-ma - đó là ý nghĩa tên của hắn - đã chống họ, và tìm mọi cách làm cho tổng đốc lạc hướng để đừng tin.

Sau đó, Sau-lơ, cũng gọi là Phao-lô, được đầy dẫy Đức Thánh Linh, nhìn thẳng vào hắn, rồi nói: “Ngươi là kẻ đầy dẫy gian dối và xảo trá, ngươi là con của ma quỷ, là kẻ thù của mọi điều công chính. Ngươi có chấm dứt việc bẻ cong đường lối ngay thẳng của Chúa hay không? Ngay bây giờ, hãy nhìn xem tay của Chúa sẽ giáng trên ngươi: Ngươi sẽ bị mù, không thấy mặt trời trong một thời gian.” Ngay lập tức, sự mù lòa, tăm tối đã giáng trên Ê-ly-ma; hắn tìm người nắm tay để dẫn đi.

Sau khi chứng kiến việc đã xảy ra, viên tổng đốc đã tin, vì ông kinh ngạc về sự giáo huấn của Chúa.

Sau đó Phao-lô và những người cùng đi đã từ Pa-phô đáp tàu đến Pẹt-giê, thuộc Pam-phi-ly. Tuy nhiên Giăng đã lìa khỏi họ, trở về Giê-ru-sa-lem.

Lúc nầy, họ đã từ Pẹt-giê đi đến An-ti-ốt thuộc Pi-si-đi. Đến ngày sa-bát, họ vào trong hội đường, rồi ngồi xuống. Sau khi đã đọc luật pháp và lời trong các tiên tri, những lãnh đạo của hội đường đã cử người nói với họ: “Thưa anh em! Nếu anh em có lời nào khích lệ dân chúng, xin hãy nói.”

Phao-lô đứng dậy, lấy tay ra hiệu, rồi nói: “Thưa quý vị - là những người Y-sơ-ra-ên - tức là những người kính sợ Đức Chúa Trời! Xin hãy lắng nghe: Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên nầy đã chọn tổ phụ của chúng ta, đã làm cho dân chúng gia tăng trong lúc kiều ngụ tại Ai Cập; và Ngài đã nâng cánh tay lên để dẫn họ ra khỏi nơi đó. Và rồi trong khoảng bốn mươi năm, Ngài đã chịu đựng họ trong hoang mạc. Ngài đã tiêu diệt bảy dân tộc tại Ca-na-an, rồi ban cho họ quyền thừa kế đất của những dân đó, trong khoảng bốn trăm năm mươi năm. Sau những điều nầy, Ngài ban cho họ các thẩm phán mãi cho đến đời của Tiên tri Sa-mu-ên.

Sau đó họ cầu xin một vua, Đức Chúa Trời đã ban Sau-lơ, con trai của Kích, thuộc bộ tộc Bên-gia-min, cho họ bốn mươi năm. Rồi Ngài cất bỏ ông, Ngài đã nâng Đa-vít lên để làm vua của họ; ông cũng chính là người mà Ngài đã xác nhận rằng: ‘Ta tìm thấy Đa-vít, con trai của Gie-sê, một người vừa lòng Ta, là người sẽ thi hành mọi ý muốn của Ta.’ Từ dòng dõi của người nầy, theo lời hứa, Đức Chúa Trời đã ban một Đấng Giải Cứu cho Y-sơ-ra-ên, tức là Đức Chúa Jesus. Trước khi Ngài xuất hiện, Giăng đã công bố báp-têm về sự ăn năn cho toàn dân Y-sơ-ra-ên. Sau đó, khi Giăng sắp hoàn tất công tác của mình, ông nói: ‘Quý vị tưởng tôi là ai? Tôi không phải là Đấng đó, nhưng kìa, Ngài đến sau tôi, Ngài là Đấng mà tôi không xứng đáng cởi dép cho Ngài.’

Thưa quý vị, thưa các anh em, là con cháu trong gia đình của Áp-ra-ham, cùng với những người ở giữa anh em là những người kính sợ Đức Chúa Trời: Sứ điệp cứu rỗi nầy đã được gửi đến cho chúng ta. Bởi vì những người đang sống tại Giê-ru-sa-lem và các lãnh đạo của họ đã không nhận biết Ngài, cũng không hiểu những lời của các tiên tri đã được đọc vào mỗi ngày sa-bát, họ đã kết án Ngài, và đã làm cho những lời tiên tri ấy được ứng nghiệm. Mặc dù họ không tìm thấy một lý do nào để kết án tử hình, họ vẫn yêu cầu Phi-lát giết Ngài. Khi họ đã làm ứng nghiệm tất cả những điều đã được chép về Ngài rồi, thì người ta đem Ngài xuống khỏi cây gỗ, rồi đặt Ngài trong mộ.

Tuy nhiên Đức Chúa Trời đã làm cho Ngài sống lại từ cõi chết. Trong nhiều ngày, Ngài đã hiện ra cho những người đã theo Ngài từ Ga-li-lê đến Giê-ru-sa-lem; họ là những nhân chứng của Ngài cho dân chúng. Còn chúng tôi thì rao truyền cho anh em Phúc Âm về lời hứa đã được thiết lập với các tổ phụ của chúng ta, mà Đức Chúa Trời đã làm ứng nghiệm lời hứa đó cho con cháu của họ, tức là cho chúng ta, bằng cách Ngài đã khiến Đức Chúa Jesus sống lại, như đã được chép trong Thi Thiên thứ hai: ‘Con là Con của Ta! Ngày nay Ta đã sinh Con.’ Ngài đã khiến Đức Chúa Jesus sống lại từ cõi chết, mà không trở về với sự hư nát, giống như lời của Ngài đã phán: ‘Ta sẽ ban cho các con một Đấng Thánh từ Đa-vít, chắc chắn là như vậy.’ Vì vậy, trong một chỗ khác Ngài cũng nói: ‘Chúa không để cho Đấng Thánh, của Ngài thấy sự hư nát.’ Thật vậy, Đa-vít sau khi phục vụ cho mục đích của Đức Chúa Trời trong thế hệ của mình, đã an giấc, đã được gia nhập với các tổ phụ của mình, và đã thấy sự hư nát; tuy nhiên Đấng mà Đức Chúa Trời đã khiến sống lại thì không thấy sự hư nát.

Do đó thưa các anh em! Anh em hãy nhận biết rằng nhờ Đấng nầy mà sự tha tội được công bố cho anh em; nhờ Ngài, tất cả những người tin đều được xưng là công chính về mọi điều mà luật pháp Môi-se không thể xưng công chính được. Cho nên hãy lưu ý, đừng để mắc phải điều các tiên tri đã nói: ‘Nầy những kẻ ngạo mạn! Cứ kinh ngạc và rồi hư mất! Bởi vì trong thời của các ngươi, Ta sẽ làm một việc, cho dù có ai thuật lại, các ngươi cũng không tin!’”

Sau đó, khi hai vị ra đi, người ta thỉnh cầu họ tiếp tục nói những lời nầy cho dân chúng vào ngày sa-bát sắp đến. Khi buổi nhóm tại hội đường đã tan, nhiều người Do Thái và những người ngoại quốc theo Do Thái giáo đã đi theo Phao-lô và Ba-na-ba. Hai ông đã nói chuyện và khích lệ họ cứ đứng vững trong ân điển của Đức Chúa Trời.

Ngày sa-bát sau đó, gần như cả thành phố đã họp lại để nghe lời của Chúa. Tuy nhiên những người Do Thái, khi thấy đám đông, thì đầy ganh tị, họ bắt đầu đả kích những điều Phao-lô nói và rồi phỉ báng. Phao-lô và Ba-na-ba cũng mạnh dạn nói với họ: “Đạo của Đức Chúa Trời trước hết cần được truyền cho quý vị; nhưng kể từ khi quý vị khước từ, và tự xét mình không xứng đáng nhận sự sống đời đời, hãy nhìn xem, chúng tôi quay sang với những người ngoại quốc. Bởi vì Chúa có truyền cho chúng tôi: ‘Ta đã lập các ngươi làm ánh sáng cho những người ngoại quốc, để đem sự cứu rỗi đến tận cùng trái đất.’ ”

Khi những người ngoại quốc nghe lời nầy, họ vui mừng, tôn vinh đạo của Chúa; rất nhiều người được định cho sự sống đời đời, đã tin. Sau đó, đạo của Chúa đã được loan truyền cho cả vùng đó.

Nhưng những người Do Thái đã kích động những phụ nữ sùng đạo thuộc giới thượng lưu và những người lãnh đạo trong thành phố, xúi giục họ bách hại Phao-lô và Ba-na-ba, rồi đuổi ra khỏi khu vực của họ. Hai ông đã phủi bụi nơi chân của mình để phản đối họ, rồi đi đến I-cô-ni.

Các môn đồ được tràn đầy niềm vui và Đức Thánh Linh.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Lúc nầy trong Hội Thánh tại An-ti-ốt có các tiên tri và các giáo sư là Ba-na-ba, Si-mê-ôn gọi là Ni-giê, Lu-si-út người Sy-ren, Ma-na-hem là người cùng lớn lên với vua Hê-rốt, và Sau-lơ. 2. Đang khi họ thờ phượng Chúa và kiêng ăn, thì Đức Thánh Linh phán: “Hãy biệt riêng Ba-na-ba và Sau-lơ cho Ta để thực hiện công tác mà Ta đã kêu gọi họ.” 3. Sau đó họ đã kiêng ăn và cầu nguyện, rồi đặt tay trên hai người, và sai đi.

4. Vì được Đức Thánh Linh sai đi, cho nên họ đã xuống Sê-lơ-xi, rồi từ đó đáp tàu đến Chíp-rơ. 5. Đến Sa-la-min, họ đã công bố đạo của Đức Chúa Trời trong các hội đường của người Do Thái - cũng có Giăng là người phụ giúp họ.

6. Khi đó họ đã đi xuyên qua cả đảo, đến tận Pa-phô; tại đây họ gặp một thuật sĩ, là một tiên tri giả người Do Thái, có tên là Ba-giê-xu; 7. người nầy đang ở với Tổng đốc Sê-giút Phao-lút, ông là một người khôn ngoan. Tổng đốc đã mời Ba-na-ba và Sau-lơ đến, bởi vì ông muốn nghe đạo của Đức Chúa Trời. 8. Tuy nhiên thuật sĩ Ê-ly-ma - đó là ý nghĩa tên của hắn - đã chống họ, và tìm mọi cách làm cho tổng đốc lạc hướng để đừng tin.

9. Sau đó, Sau-lơ, cũng gọi là Phao-lô, được đầy dẫy Đức Thánh Linh, nhìn thẳng vào hắn, 10. rồi nói: “Ngươi là kẻ đầy dẫy gian dối và xảo trá, ngươi là con của ma quỷ, là kẻ thù của mọi điều công chính. Ngươi có chấm dứt việc bẻ cong đường lối ngay thẳng của Chúa hay không? 11. Ngay bây giờ, hãy nhìn xem tay của Chúa sẽ giáng trên ngươi: Ngươi sẽ bị mù, không thấy mặt trời trong một thời gian.” Ngay lập tức, sự mù lòa, tăm tối đã giáng trên Ê-ly-ma; hắn tìm người nắm tay để dẫn đi.

12. Sau khi chứng kiến việc đã xảy ra, viên tổng đốc đã tin, vì ông kinh ngạc về sự giáo huấn của Chúa.

13. Sau đó Phao-lô và những người cùng đi đã từ Pa-phô đáp tàu đến Pẹt-giê, thuộc Pam-phi-ly. Tuy nhiên Giăng đã lìa khỏi họ, trở về Giê-ru-sa-lem.

14. Lúc nầy, họ đã từ Pẹt-giê đi đến An-ti-ốt thuộc Pi-si-đi. Đến ngày sa-bát, họ vào trong hội đường, rồi ngồi xuống. 15. Sau khi đã đọc luật pháp và các tiên tri, những lãnh đạo của hội đường đã cử người nói với họ: “Thưa anh em! Nếu anh em có lời nào khích lệ dân chúng, xin hãy nói.”

16. Phao-lô đứng dậy, lấy tay ra hiệu, rồi nói: “Thưa quý vị - là những người Y-sơ-ra-ên - tức là những người kính sợ Đức Chúa Trời! Xin hãy lắng nghe: 17. Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên nầy đã chọn tổ phụ của chúng ta, đã làm cho dân chúng gia tăng trong lúc kiều ngụ tại Ai Cập; và Ngài đã nâng cánh tay lên để dẫn họ ra khỏi nơi đó. 18. Và rồi trong khoảng bốn mươi năm, Ngài đã chịu đựng họ trong hoang mạc. 19. Ngài đã tiêu diệt bảy dân tộc tại Ca-na-an, rồi ban cho họ quyền thừa kế đất của những dân đó, 20. trong khoảng bốn trăm năm mươi năm. Sau những điều nầy, Ngài ban cho họ các thẩm phán cho đến đời của Tiên tri Sa-mu-ên.

21. Sau đó họ cầu xin một vua, Đức Chúa Trời đã ban Sau-lơ, con trai của Kích, thuộc bộ tộc Bên-gia-min, cho họ bốn mươi năm. 22. Rồi Ngài cất bỏ ông, Ngài đã nâng Đa-vít lên để làm vua của họ; ông cũng chính là người mà Ngài đã xác nhận rằng: ‘Ta tìm thấy Đa-vít, con trai của Gie-sê, một người vừa lòng Ta, là người sẽ thi hành mọi ý muốn của Ta.’ 23. Từ dòng dõi của người nầy, theo lời hứa, Đức Chúa Trời đã ban một Đấng Giải Cứu cho Y-sơ-ra-ên, tức là Đức Chúa Jesus. 24. Trước khi Ngài xuất hiện, Giăng đã công bố báp-têm về sự ăn năn cho toàn dân Y-sơ-ra-ên. 25. Sau đó, khi Giăng sắp hoàn tất công tác của mình, ông nói: ‘Quý vị tưởng tôi là ai? Tôi không phải là Đấng đó, nhưng kìa, Ngài đến sau tôi, Ngài là Đấng mà tôi không xứng đáng cởi dép cho Ngài.’

26. Thưa quý vị, thưa các anh em, là con cháu trong gia đình của Áp-ra-ham, cùng với những người ở giữa anh em là những người kính sợ Đức Chúa Trời: Sứ điệp cứu rỗi nầy đã được gửi đến cho chúng ta. 27. Bởi vì những người đang sống tại Giê-ru-sa-lem và các lãnh đạo của họ đã không nhận biết Ngài, cũng không hiểu những lời của các tiên tri đã được đọc vào mỗi ngày sa-bát, họ đã kết án Ngài, và đã làm cho những lời tiên tri ấy được ứng nghiệm. 28. Mặc dù họ không tìm thấy một lý do nào để kết án tử hình, họ vẫn yêu cầu Phi-lát giết Ngài. 29. Khi họ đã làm ứng nghiệm tất cả những điều đã được chép về Ngài rồi, thì người ta đem Ngài xuống khỏi cây gỗ, rồi đặt Ngài trong mộ.

30. Tuy nhiên Đức Chúa Trời đã làm cho Ngài sống lại từ cõi chết. 31. Trong nhiều ngày, Ngài đã hiện ra cho những người đã theo Ngài từ Ga-li-lê đến Giê-ru-sa-lem; họ là những nhân chứng của Ngài cho dân chúng. 32. Còn chúng tôi thì rao truyền cho anh em Phúc Âm về lời hứa đã được thiết lập với các tổ phụ của chúng ta, 33. mà Đức Chúa Trời đã làm ứng nghiệm lời hứa đó cho con cháu của họ, tức là cho chúng ta, bằng cách Ngài đã khiến Đức Chúa Jesus sống lại, như đã được chép trong Thi Thiên thứ hai: ‘Con là Con của Ta! Ngày nay Ta đã sinh Con.’ 34. Ngài đã khiến Đức Chúa Jesus sống lại từ cõi chết, mà không trở về với sự hư nát, giống như lời của Ngài đã phán: ‘Ta sẽ ban cho các con một Đấng Thánh từ Đa-vít, chắc chắn là như vậy.’ 35. Vì vậy, trong một chỗ khác Ngài cũng nói: ‘Chúa không để cho Đấng Thánh, của Ngài thấy sự hư nát.’ 36. Thật vậy, Đa-vít sau khi phục vụ cho mục đích của Đức Chúa Trời trong thế hệ của mình, đã an giấc, đã được gia nhập với các tổ phụ của mình, và đã thấy sự hư nát; 37. tuy nhiên Đấng mà Đức Chúa Trời đã khiến sống lại thì không thấy sự hư nát.

38. Do đó thưa các anh em! Anh em hãy nhận biết rằng nhờ Đấng nầy mà sự tha tội được công bố cho anh em; 39. nhờ Ngài, tất cả những người tin đều được xưng là công chính về mọi điều mà luật pháp Môi-se không thể xưng công chính được. 40. Cho nên hãy lưu ý, đừng để mắc phải điều các tiên tri đã nói: 41. ‘Nầy những kẻ ngạo mạn! Cứ kinh ngạc và rồi hư mất! Bởi vì trong thời của các ngươi, Ta sẽ làm một việc, cho dù có ai thuật lại, các ngươi cũng không tin!’”

42. Sau đó, khi họ ra đi, người ta thỉnh cầu họ tiếp tục nói những lời nầy cho dân chúng vào ngày sa-bát sắp đến. 43. Khi buổi nhóm tại hội đường đã tan, nhiều người Do Thái và những người ngoại quốc theo Do Thái giáo đã đi theo Phao-lô và Ba-na-ba. Hai ông đã nói chuyện và khích lệ họ cứ đứng vững trong ân điển của Đức Chúa Trời.

44. Ngày sa-bát sau đó, gần như cả thành phố đã họp lại để nghe lời của Chúa. 45. Tuy nhiên những người Do Thái, khi thấy đám đông, thì đầy ganh tị, họ bắt đầu đả kích những điều Phao-lô nói và rồi phỉ báng. 46. Phao-lô và Ba-na-ba cũng mạnh dạn nói với họ: “Đạo của Đức Chúa Trời trước hết cần được truyền cho quý vị; nhưng kể từ khi quý vị khước từ, và tự xét mình không xứng đáng nhận sự sống đời đời, hãy nhìn xem, chúng tôi quay sang với những người ngoại quốc. 47. Bởi vì Chúa có truyền cho chúng tôi: ‘Ta đã lập các ngươi làm ánh sáng cho những người ngoại quốc, để đem sự cứu rỗi đến tận cùng trái đất.’ ”

48. Khi những người ngoại quốc nghe lời nầy, họ vui mừng, tôn vinh đạo của Chúa; rất nhiều người, đã được định cho sự sống đời đời, đã tin. 49. Sau đó, đạo của Chúa đã được loan truyền cho cả vùng đó.

50. Tuy nhiên những người Do Thái đã kích động những phụ nữ sùng đạo thuộc giới thượng lưu và những người lãnh đạo trong thành phố, xúi giục họ bách hại Phao-lô và Ba-na-ba, rồi đuổi ra khỏi khu vực của họ. 51. Hai ông đã phủi bụi nơi chân của mình để phản đối họ, rồi đi đến I-cô-ni.

52. Các môn đồ được tràn đầy niềm vui và Đức Thánh Linh.

Bản Dịch 1925

1. Trong Hội thánh tại thành An-ti-ốt có mấy người tiên tri và mấy thầy giáo sư, tức là: Ba-na-ba, Si-mê-ôn gọi là Ni-giê, Lu-si-út người Sy-ren, Ma-na-hem là người đồng dưỡng với vua chư hầu Hê-rốt, cùng Sau-lơ. 2. Đang khi môn đồ thờ phượng Chúa và kiêng ăn, thì Đức Thánh Linh phán rằng: hãy để riêng Ba-na-ba và Sau-lơ đặng làm công việc ta đã gọi làm. 3. Đã kiêng ăn và cầu nguyện xong, môn đồ bèn đặt tay trên hai người, rồi để cho đi.

4. Vậy, Sau-lơ và Ba-na-ba đã chịu Đức Thánh Linh sai đi, bèn xuống thành Sê-lơ-xi, rồi từ đó đi thuyền đến đảo Chíp-rơ. 5. Đến thành Sa-la-min, hai người giảng đạo Đức Chúa Trời trong các nhà hội của người Giu-đa; cũng có Giăng cùng đi để giúp cho. 6. Trải qua cả đảo cho đến thành Ba-phô rồi, gặp một người Giu-đa kia, là tay thuật sĩ và tiên tri giả, tên là Ba-Giê-su, 7. vốn ở với quan trấn thủ tên là Sê-giúp Phau-lút là người khôn ngoan. Người nầy đã sai mời Ba-na-ba và Sau-lơ đến, và xin nghe đạo Đức Chúa Trời. 8. Nhưng Ê-ly-ma, tức là thuật sĩ (ấy là ý-nghĩa tên người), ngăn hai người đó, ráng sức tìm phương làm cho quan trấn thủ không tin. 9. Bấy giờ, Sau-lơ cũng gọi là Phao-lô, đầy dẫy Đức Thánh Linh, đối mặt nhìn người nói rằng: 10. Hỡi người đầy mọi thứ gian trá và hung ác, con của ma quỉ, thù nghịch cùng cả sự công bình, ngươi cứ làm hư đường thẳng của Chúa không thôi sao? 11. Nầy, bây giờ tay Chúa giá trên ngươi; ngươi sẽ bị mù, không thấy mặt trời trong ít lâu. Chính lúc đó, có sự mù mịt tối tăm phủ trên người, người xây quanh bốn phía, tìm kẻ để dắt mình. 12. Quan trấn thủ thấy sự đã xảy đến, bèn tin, lấy làm lạ về đạo Chúa.

13. Phao-lô với đồng bạn mình xuống thuyền tại Ba-phô, sang thành Bẹt-giê trong xứ Bam-phi-ly. Nhưng Giăng lìa hai người, trở về thành Giê-ru-sa-lem. 14. Về phần hai người, thì lìa thành Bẹt-giê, cứ đi đường đến thành An-ti-ốt xứ Bi-si-đi; rồi nhằm ngày Sa-bát, vào trong nhà hội mà ngồi. 15. Vừa đọc sách luật và sách các tiên tri xong, các chủ nhà hội sai sứ nói cùng hai người rằng: Hỡi anh em, nếu có mấy lời khuyên bảo dân chúng, hãy giảng đi.

16. Phao-lô bèn đứng dậy, lấy tay làm hiệu, rồi nói rằng: Hỡi người Y-sơ-ra-ên và các người kính sợ Đức Chúa Trời, hãy nghe: 17. Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên nầy đã chọn tổ phụ chúng ta; làm cho dân ấy thạnh vượng lúc ở ngụ nơi ngoại quốc, tức là trong xứ Ê-díp-tô, và Ngài dùng cánh tay cao dẫn họ ra khỏi xứ đó. 18. Ước chừng bốn mươi năm, Ngài chịu tính nết họ trong nơi đồng vắng. 19. Lại khi đã phá bảy dân trong xứ Ca-na-an, Ngài khiến họ nhận lấy đất của các dân đó, 20. độ trong bốn trăm năm mươi năm; kế đó Ngài lập cho họ các quan đoán xét cho đến đời tiên tri Sa-mu-ên. 21. Bấy giờ, dân đó xin một vì vua, nên Đức Chúa Trời ban Sau-lơ, con của Ki-sơ, về chi phái Bên-gia-min, trị họ trong bốn mươi năm; 22. đoạn, Ngài bỏ vua đó, lại lập Đa-vít làm vua, mà làm chứng về người rằng: Ta đã tim thấy Đa-vít con của Gie-sê, là người vừa lòng ta, người sẽ tuân theo mọi ý chỉ ta. 23. Theo lời hứa, Đức Chúa Trời bèn bởi dòng dõi người mà dấy lên cho dân Y-sơ-ra-ên một Cứu Chúa, tức là Đức Chúa Jêsus. 24. Trước khi Đức Chúa Jêsus chưa đến, Giăng đã giảng dạy phép báp-tem về sự ăn năn cho cả dân Y-sơ-ra-ên. 25. Giăng đang lo làm trọn công việc mình, thì nói rằng: Ta chẳng phải là Đấng mà các ngươi tưởng; nhưng có Đấng đến sau ta, ta chẳng xứng đáng mở dây giày Ngài.

26. Hỡi anh em, là con cháu dòng Áp-ra-ham, và kẻ kính sợ Đức Chúa Trời, lời rao truyền sự cứu chuộc nầy đã phán cho chúng ta vậy. 27. Vì dân và các quan ở thành Giê-ru-sa-lem chẳng nhìn biết Đức Chúa Jêsus nầy, nên lúc xử tội Ngài, chúng đã ứng nghiệm lời của các đấng tiên tri mà người ta thường đọc trong mỗi ngày Sa-bát. 28. Dầu trong Ngài chẳng tìm thấy cớ gì đáng chết, họ cứ xin Phi-lát giết Ngài đi. 29. Họ đã làm cho ứng nghiệm mọi điều chép về Ngài rồi, thì hạ Ngài xuống khỏi thập tự giá mà chôn trong mả. 30. Song Đức Chúa Trời đã làm cho Ngài từ kẻ chết sống lại. 31. Những kẻ theo Ngài từ xứ Ga-li-lê lên thành Giê-ru-sa-lem đã được thấy Ngài lâu ngày, và hiện nay đều làm chứng về Ngài giữa dân chúng. 32. Còn chúng tôi, thì rao truyền cho các anh em tin lành nầy về lời hứa ban cho tổ phụ chúng ta, 33. rằng Đức Chúa Trời bởi khiến Đức Chúa Jêsus sống lại thì đã làm ứng nghiệm lời hứa đó cho chúng ta là con cháu của tổ phụ, y như đã chép trong sách Thi Thiên đoạn thứ hai rằng: Con là Con trai ta, ngày nay ta đã sanh Con. 34. Ngài đã làm cho Đức Chúa Jêsus sống lại, đặng nay khỏi trở về sự hư nát nữa, ấy về điều đó mà Ngài đã phán rằng: Ta sẽ thành tín giữ cùng các ngươi lời hứa thánh đã phán với Đa-vít. 35. Lại trong câu khác, cũng có phán rằng: Chúa chẳng cho Đấng Thánh Ngài thấy sự hư nát đâu. 36. Vả, vua Đa-vít lúc còn sống, làm theo ý chỉ Đức Chúa Trời, đoạn qua đời; người đã được trở về cùng các tổ phụ mình, và đã thấy sự hư nát; 37. nhưng Đấng mà Đức Chúa Trời đã khiến sống lại, chẳng có thấy sự hư nát đâu. 38. Vậy, hỡi anh em, khá biết rằng nhờ Đấng đó mà sự tha tội được rao truyền cho anh em; 39. lại nhờ Ngài mà hễ ai tin thì được xưng công bình về mọi điều theo luật pháp Môi-se chẳng có thể được xưng công bình. 40. Nên, hãy giữ lấy cho khỏi mắc đều đã chép trong sách tiên tri rằng: 41. Hỡi kẻ hay khinh dể kia, khá xem xét, sợ hãi và biến mất đi; Vì trong đời các ngươi, ta sẽ làm một việc, Nếu có ai thật lại cho, các ngươi cũng chẳng tin.

42. Khi hai người bước ra, chúng xin đến ngày Sa-bát sau cũng giảng luận các lời đó. 43. Lúc hội đã tan, có nhiều người Giu-đa và người mới theo đạo Giu-đa, đi theo Phao-lô và Ba-na-ba, hai người nói chuyện với họ và khuyên cứ vững lòng theo ơn Đức Chúa Trời.

44. Ngày Sa-bát sau, gần hết cả thành đều nhóm lại để nghe đạo Chúa. 45. Song những người Giu-đa thấy đoàn dân đó thì đầy lòng ghen ghét, nghịch cùng lời Phao-lô nói và mắng nhiếc người. 46. Phao-lô và Ba-na-ba bèn nói cùng họ cách dạn dĩ rằng: Ấy cần phải truyền đạo Đức Chúa Trời trước nhất cho các ngươi; nhưng vì các ngươi đã từ chối, và tự xét mình không xứng đáng nhận sự sống đời đời, nên đây nầy, chúng ta mới xây qua người ngoại. 47. Vì Chúa có phán dặn chúng ta như vầy: Ta lập ngươi lên đặng làm sự sáng cho các dân, Hầu cho ngươi đem sự cứu-rỗi cho đến cùng cõi đất. 48. Những người ngoại nghe lời đó thì vui mừng, ngợi khen đạo Chúa, và phàm những kẻ đã được định sẵn cho sự sống đời đời, đều tin theo. 49. Đạo Chúa tràn ra khắp trong xứ đó. 50. Nhưng các người Giu-đa xui giục những đàn bà sang trọng sốt sắng và dân đàn anh trong thành; gây sự bắt bớ Phao-lô và Ba-na-ba, mà đuổi ra khỏi phần đất mình. 51. Hai người đối cùng họ phủi bụi nơi chân mình, rồi đi đến thành Y-cô-ni. 52. Còn các môn đồ thì được đầy dẫy sự vui vẻ và Đức Thánh Linh vậy.

Bản Dịch 2011

Ba-na-ba và Sau-lơ Ðược Sai Ði Truyền Giáo

1 Lúc ấy hội thánh tại An-ti-ốt có các tiên tri và các giáo sư: Ba-na-ba, Si-mê-ôn cũng được gọi là Người Da Ðen, Lu-si-út người Sy-ren, Ma-na-ên bạn lúc thiếu thời của Vua Chư Hầu Hê-rốt, và Sau-lơ. 2 Ðang khi họ thờ phượng Chúa và kiêng ăn, Ðức Thánh Linh phán, “Hãy biệt riêng cho Ta Ba-na-ba và Sau-lơ để họ làm công việc Ta kêu gọi họ.”

3 Sau khi đã kiêng ăn và cầu nguyện, họ đặt tay trên hai người, rồi tiễn hai người ra đi.

Ba-na-ba và Sau-lơ tại Ðảo Chíp-rơ

Ê-ly-ma Bị Phạt Mù Mắt

4 Vậy, do được Ðức Thánh Linh sai phái, Ba-na-ba và Sau-lơ đi xuống Sê-lơ-xi-a, từ đó họ xuống tàu đến Ðảo Chíp-rơ. 5 Khi đến Sa-la-min họ giảng Ðạo Ðức Chúa Trời trong các hội đường của người Do-thái; họ cũng có Giăng đi theo làm phụ tá cho họ. 6 Họ đi giảng khắp đảo và đến tận Pa-phô; tại đó họ gặp một thầy pháp kia tên là Ba-giê-xu, một tiên tri giả người Do-thái; 7 ông ấy đang ở với Quan Trấn Thủ Sẹc-giu Pau-lu, một người thông minh.

Quan ấy đã cho mời Ba-na-ba và Sau-lơ đến để giảng cho ông nghe Ðạo Ðức Chúa Trời. 8 Nhưng thầy pháp Ê-ly-ma (đây là tên của ông trong tiếng Hy-lạp) ra sức chống đối họ và cố tình ngăn trở quan trấn thủ tin Chúa.

9 Bấy giờ Sau-lơ, cũng có tên là Phao-lô, được đầy dẫy Ðức Thánh Linh, nhìn thẳng vào mặt ông ta 10 và nói, “Ông là người đầy mọi thứ gian xảo và mọi thứ dối trá; ông là con của Ác Quỷ và kẻ thù của mọi điều công chính. Ông có chấm dứt ngay việc làm cong các đường thẳng của Chúa không? 11 Này, tay Chúa chống lại ông. Ông sẽ bị mù và không thấy mặt trời một thời gian.” Ngay lập tức sự mù mịt và tối tăm giáng trên ông ấy, ông ấy quờ quạng và tìm người nắm tay để dắt đi.

12 Khi quan trấn thủ thấy sự việc đã xảy ra như thế, ông tin và lấy làm lạ về sự giảng dạy của Ðạo Chúa.

Phao-lô Giảng Ðạo tại An-ti-ốt Xứ Pi-si-đi-a

13 Phao-lô và các bạn đồng hành xuống tàu rời Pa-phô đến Pẹc-ga trong xứ Pam-phy-li-a; tại đó Giăng từ biệt hai ông để trở về Giê-ru-sa-lem. 14 Nhưng hai ông rời Pẹc-ga và tiếp tục đến An-ti-ốt trong vùng Pi-si-đi-a. Ðến ngày Sa-bát họ vào hội đường và ngồi xuống. 15 Sau khi tuyên đọc Luật Pháp và Các Tiên Tri, những người quản lý hội đường sai người đến nói với họ, “Thưa anh em, nếu anh em có điều gì muốn nói để khích lệ mọi người, xin phát biểu.”

16 Bấy giờ Phao-lô đứng dậy, lấy tay ra dấu cho mọi người chú ý, rồi nói, “Thưa đồng bào I-sơ-ra-ên và thưa quý vị, những người kính sợ Ðức Chúa Trời, xin nghe tôi trình bày: 17 Ðức Chúa Trời của dân I-sơ-ra-ên này đã chọn các tổ phụ chúng ta và làm dân tộc chúng ta lớn mạnh trong khi họ còn trú ngụ trong xứ Ai-cập, và với cánh tay quyền năng Ngài dẫn đưa họ ra khỏi xứ đó.

18 Trong khoảng bốn mươi năm, Ngài chịu đựng họ trong đồng hoang. 19 Sau khi Ngài tiêu diệt bảy dân trong xứ Ca-na-an, Ngài ban xứ ấy cho họ làm sản nghiệp 20 khoảng bốn trăm năm mươi năm. Kế đó Ngài ban cho họ các thủ lãnh cho đến thời Tiên Tri Sa-mu-ên. 21 Bấy giờ họ đòi hỏi một vua, và Ðức Chúa Trời đã ban cho họ Sau-lơ con của Kích, một người thuộc chi tộc Bên-gia-min; vua ấy trị vì bốn mươi năm.

22 Sau đó Ngài bỏ vua ấy và lập Ða-vít làm vua của họ. Ða-vít là người Ngài đã làm chứng rằng,

‘Ta đã tìm được Ða-vít con trai Giê-se, một người đẹp lòng Ta, một người sẽ thực hiện mọi ý muốn Ta.’

23 Từ dòng dõi người ấy, Ðức Chúa Trời đã ban cho dân I-sơ-ra-ên một Ðấng Giải Cứu, đó là Ðức Chúa Jesus, như lời Ngài đã hứa.

24 Trước khi Ðấng ấy xuất hiện, Giăng đã giảng về sự ăn năn bày tỏ qua phép báp-têm cho toàn dân I-sơ-ra-ên. 25 Khi Giăng sắp hoàn tất chức vụ mình, ông nói, ‘Các người nghĩ tôi là ai? Tôi không phải là Ðấng ấy. Nhưng này, có một Ðấng đến sau tôi; tôi không xứng đáng mở dây giày cho Ngài.’

26 Thưa anh chị em là dòng dõi trong gia đình của Áp-ra-ham và thưa quý vị là những người kính sợ Ðức Chúa Trời, Ðạo cứu rỗi này đã truyền cho chúng ta đó. 27 Vì đồng bào chúng ta ở Giê-ru-sa-lem và những người lãnh đạo của họ không nhận ra Ngài và không hiểu những lời các vị tiên tri đã nói mà chúng ta thường nghe đọc trong mỗi ngày Sa-bát, nên khi lên án Ngài họ đã làm ứng nghiệm mọi lời đã chép về Ngài. 28 Mặc dù họ không tìm thấy Ngài có tội gì đáng chết, họ vẫn đòi Phi-lát xử tử Ngài. 29 Khi họ đã làm ứng nghiệm mọi điều đã viết về Ngài, họ đem Ngài xuống khỏi cây gỗ và đặt Ngài trong một ngôi mộ. 30 Nhưng Ðức Chúa Trời đã làm cho Ngài sống lại từ cõi chết. 31 Rồi trong nhiều ngày Ngài đã hiện ra cho những người đi theo Ngài từ Ga-li-lê lên Giê-ru-sa-lem xem thấy, và hiện nay những người ấy đang làm chứng về Ngài cho nhiều người.

32 Hôm nay chúng tôi công bố cho anh chị em Tin Mừng mà Ðức Chúa Trời đã hứa với các tổ phụ chúng ta. 33 Đức Chúa Trời đã làm ứng nghiệm lời hứa của Ngài cho con cháu họ, tức cho chúng ta, bằng cách làm cho Ðức Chúa Jesus sống lại. Ðiều đó cũng đã được chép trong Thánh Thi thứ hai rằng,

‘Con là con Ta,

Ngày nay Ta đã sinh Con.’

34 Còn về việc Ðức Chúa Trời đã làm cho Ngài sống lại từ cõi chết để không bao giờ trở về sự hư nát nữa, Ngài đã phán như thế này,

‘Ta sẽ ban cho các ngươi những lời hứa thánh và quả quyết với Ða-vít.’

35 Trong một Thánh Thi khác Ngài cũng đã nói,

‘Chúa sẽ không để cho Người Thánh của Ngài thấy sự hư nát.’

36 Vì Vua Ða-vít, sau khi phục vụ thánh ý Ðức Chúa Trời trong thế hệ mình, đã an giấc, đã được về với các tổ tiên của vua, và đã kinh nghiệm sự hư nát, 37 nhưng Ðấng mà Ðức Chúa Trời đã làm cho sống lại thì không hề kinh nghiệm sự hư nát.

38 Vậy thưa anh chị em, anh chị em hãy biết rằng nhờ Ðấng ấy mà ơn tha tội đã được rao truyền cho anh chị em, 39 và nhờ Ngài, ai tin nhận sẽ được xưng công chính đối với mọi điều mà nếu cứ giữ theo Luật Pháp của Môi-se thì không ai có thể được xưng công chính.

40 Vậy anh chị em hãy để ý những gì đã nói trong sách Các Tiên Tri, để những điều ấy không xảy đến với anh chị em,

41 ‘Xem kìa,

Hỡi những kẻ hay khinh chê nhạo báng!

Hãy kinh ngạc và chết mất đi,

Vì trong thời các ngươi, Ta sẽ làm một việc,

Một việc khó tin cho các ngươi,

Cho dù có người đến nói với các ngươi.’”

42 Khi Phao-lô và Ba-na-ba đi ra, họ nài xin hai ông hãy giảng những lời ấy vào ngày Sa-bát kế tiếp. 43 Sau khi buổi nhóm ở hội đường giải tán, nhiều người Do-thái và những người trong các dân ngoại theo Do-thái Giáo cách sùng tín đi theo Phao-lô và Ba-na-ba; hai ông giảng dạy thêm cho họ và khuyên họ cứ trung tín trong ân sủng của Ðức Chúa Trời.

44 Ngày Sa-bát kế tiếp, hầu như cả thành nhóm lại để nghe Ðạo Chúa. 45 Nhưng khi người Do-thái thấy đám đông, họ đầy lòng ganh tị, nên bôi bác những điều Phao-lô rao giảng và mạ lỵ ông. 46 Vì thế Phao-lô và Ba-na-ba bạo dạn nói thẳng với họ, “Chúng tôi thấy cần phải rao truyền Ðạo Ðức Chúa Trời cho anh chị em trước nhất; nhưng vì anh chị em khước từ và xét mình không xứng đáng để hưởng sự sống đời đời, nên này, chúng tôi quay qua các dân ngoại, 47 vì Chúa cũng đã truyền cho chúng tôi rằng,

‘Ta đã đặt ngươi làm ánh sáng cho các dân ngoại,

Ðể ngươi đem ơn cứu rỗi đến tận cùng trái đất.’”

48 Khi những người trong các dân ngoại nghe như vậy, họ vui mừng và tôn vinh Ðạo Chúa. Hễ ai đã được định để hưởng sự sống đời đời đều tin theo.

49 Vậy Ðạo Chúa được tràn ra khắp xứ đó. 50 Tuy nhiên người Do-thái ở đó đã sách động quý bà trong giới thượng lưu theo Do-thái Giáo và những người lãnh đạo trong thành. Họ xúi giục những người ấy bắt bớ Phao-lô và Ba-na-ba và đuổi hai ông ra khỏi địa phận của họ. 51 Vì thế hai ông phủi bụi dính chân mình để phản đối họ, rồi lên đường đến I-cô-ni-um. 52 Còn các môn đồ thì đầy dẫy niềm vui và Ðức Thánh Linh.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành